Liên thông: Bác sĩ đa khoa tại ĐH [(Medical College)]

Xét kết quả học tập (Học bạ) bậc Trung học phổ thông cho TẤT CẢ các ngành, ngoại trừ ngành Dược sỹ và Bác sĩ Đa khoa. Ngành Kiến trúc có tổ chức thi tuyển riêng môn VẼ MỸ THUẬT vào ngày 11&12/07/2015 hoặc thí sinh nộp kết quả môn Vẽ Mỹ thuật từ trường có tổ chức thi.

Các chuyên ngành đào tạo [(Medical College)]: Cao đẳng y tế TP.HCM xét tuyển học bạ
 * Điều dưỡng Đa khoa (Mã ngành: D720501; Mã chuyên ngành: 302; Chọn 1 trong các tổ hợp: Toán, Lý, Hoá/ Toán, Hoá, Sinh/ Toán, Văn, Sinh/ Toán, Văn, Hoá)
 * Dược (Dược sĩ Đại học) (Mã ngành: D720401; Mã chuyên ngành: 303; Chọn 1 trong các tổ hợp: Toán, Lý, Hoá/ Toán, Hoá, Sinh/ Toán, Văn, Sinh/ Toán, Văn, Hoá)
 * Bác sĩ Đa khoa (Mã ngành: D720101; Mã chuyên ngành: 305; Chọn tổ hợp: Toán, Hóa, Sinh) 
 Với nỗ lực không ngừng mở rộng cơ cấu ngành nghề đào tạo, Đại học Duy Tân đã trở thành cơ sở đầu tiên ở Đà Nẵng đào tạo Cử nhân (Đại học) ngành Điều dưỡng từ năm 2010. Khác với các chương trình Điều dưỡng truyền thống khác trong cả nước, chương trình điều dưỡng ở Duy Tân xây dựng dựa trên cơ sở tham khảo chương trình đào tạo Điều dưỡng của Đại học Seatle Pacific (Mỹ), hướng đến triển vọng xuất khẩu lao động điều dưỡng cao cấp ra nước ngoài. Cơ sở thực hành Điều dưỡng của Duy Tân vì vậy đã được đầu tư với những trang thiết bị tối tân, còn cơ sở thực tập thực tế của trường là tại Bệnh viên Đa Khoa Đà Nẵng và Quân y viện C17.NGÀNH ĐÀO TẠO    MÃ NGÀNH
Ngành Dược    C900170
Ngành Điều dưỡng    C720501
Đối tượng, phương thức tuyển sinh
Nhà trường tổ chức xét tuyển Hệ liên thông Cao đẳng chính quy khối Y – Dược cho đối tượng thí sinh sau đây:
Thí sinh đã tốt nghiệp Trung cấp chuyên nghiệp.Ở Pháp, các Généraliste Medecin (thường được gọi là Docteur) chịu trách nhiệm cho việc chăm sóc dài hạn trong dân cư. Điều này ngụ ý đảm trách các công việc phòng ngừa, giáo dục, chăm sóc người bệnh và chấn thương mà không yêu cầu một chuyên gia, và định hướng chuyển đến một chuyên gia khi cần thiết. Họ cũng thực hiện chăm sóc các bệnh nghiêm trọng ngày ngày này qua ngày khác (chuyển về từ các cuộc khủng hoảng nghiêm trọng đòi hỏi phải có sự can thiệp của một chuyên gia).
Họ có một vai trò trong các cuộc khảo sát về dịch bệnh, vai trò pháp lý (chuyên gia cho các chấn thương có thể đưa tiền đền bù, chứng chỉ hành nghề của một môn thể thao, giấy chứng nhận tử vong, chứng nhận cho nhập viện mà không có sự đồng ý trong những trường hợp không đủ năng lực tâm thần), và một vai trò trong chăm sóc khẩn cấp (họ có thể được gọi bởi các Samu, EMS Pháp). Họ thường đi đến nhà bệnh nhân khi bệnh nhân không thể đến phòng tư vấn (đặc biệt là trong trường hợp của trẻ em hoặc người già)….
Việc học gồm sáu năm trong trường đại học (chung cho tất cả các chuyên khoa), và ba năm như một học trình chuyên khoa cơ sở (interne):
Năm đầu tiên (Première Année, Etudes de Santé, thường viết tắt P1), là chung với các nha sĩ, dược sĩ và nữ hộ sinh. Các sinh viên có thể chọn mức học qua các kỳ thi cạnh tranh để xếp ngành.
Hai năm sau (gọi là propédeutique), được dành riêng cho việc học các ngành khoa học cơ bản: giải phẫu, sinh lý học, hóa sinh, vi khuẩn học, thống kê ...
Ba năm tiếp sau (được gọi là externat), được dành riêng cho các học tập và nghiên cứu y học lâm sàng; kết thúc bằng một cuộc kiểm tra phân loại, xác định cấp bậc của các Généraliste Medecin; đặc biệt một ít trong số đó có thể thi đỗ và trở thành internat (bác sĩ nội trú);
Bác sĩ nội trú (internat) học ba năm hoặc hơn phụ thuộc vào chuyên ngành; các interne có thể kê toa, có thể thay thế bác sĩ trong chẩn đoán điều trị, và thường làm việc trong một bệnh viện. Kết thúc việc học là một học vị tiến sĩ, với một công trình nghiên cứu - thường là một nghiên cứu thống kê các trường hợp để đề xuất một chiến lược chăm sóc cho một bệnh cụ thể (hay trong một điểm dịch tễ học, chẩn đoán, hoặc điều trị …).
1.2 Hà Lan và Bỉ [(Education CEFR)]: Cao đẳng Dược Tp HCM
Thực hành GP ở Hà Lan và Bỉ được xem là tiên tiến. Các huisarts (nghĩa đen: "bác sĩ gia đình") quản lý toàn bộ việc chăm sóc sức khỏe ban đầu, chăm sóc 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần.
Ở Hà Lan, bệnh nhân không thể tham khảo một chuyên gia bệnh viện mà không có giấy giới thiệu theo yêu cầu của GP.
Hầu hết các bác sĩ làm việc trong các trung tâm y tế tư nhân. Nhiều bác sĩ quan tâm chăm sóc chuyên khoa, ví dụ như trong chăm sóc giảm nhẹ.
Tại Hà Lan, chương trình đào tạo gồm ba năm chuyên môn (toàn thời gian) sau khi hoàn thành 3 năm thực tập. Năm đầu tiên và năm thứ ba việc huấn luyện diễn ra tại một GP thực tế. Năm thứ hai của của chương trình đào tạo bao gồm đào tạo sáu tháng ở phòng cấp cứu, (hoặc khoa nội, nhi khoa, phụ khoa, hoặc kết hợp học tập ở các khoa một bệnh viện đa khoa), ba tháng huấn luyện tại một phòng khám bệnh viện (hoặc bệnh viện tâm thần) và ba tháng tại một nhà dưỡng lão nhà (verpleeghuis) hoặc khoa lão khoa lâm sàng tại nhà thương.
Năm đầu tiên, nhấn mạnh rất nhiều vào kỹ năng giao tiếp với đào tạo thông qua video. Ngoài ra, tất cả các khía cạnh khi làm việc như một bác sĩ đều được đề cập, bao gồm làm việc với các tiêu chuẩn y tế từ các hiệp hội GP Dutch NHG (Nederlands Huisartsen Genootschap) đề ra.
Tất cả các bác sĩ đa khoa cũng phải làm bài kiểm tra kiến thức GP quốc gia (Landelijke Huisartsgeneeskundige Kennistoets (LHK-toets )) hai lần một năm. Thử nghiệm này gồm 120 câu hỏi trắc nghiệm về các vấn đề y tế, đạo đức, khoa học và pháp lý mà GP được giải quyết.
1.3 Tây Ban Nha Ở Tây Ban Nha – khi đã là GP chính thức (especialistas en Medicina) thường được gọi là "y si de cabecera" hay "y si de familia".
Hầu hết các bác sĩ Tây Ban Nha làm việc cho cơ quan y tế do nhà nước tài trợ thông qua các cơ quan chính phủ trong khu vực (Comunidad Autónoma).
Đối với việc cung cấp các dịch vụ chăm sóc chính, Tây Ban Nha các lĩnh vực chăm sóc sức khỏe cơ bản hiện đang được chia theo địa lý khu vực, mỗi khu vực có một đội chăm sóc sức khỏe ban đầu (Equipo de atención primaria). Mỗi đội là đa ngành và thường bao gồm các bác sĩ đa khoa, bác sĩ nhi khoa cộng đồng, y tá, vật lý trị liệu và lao động xã hội, cùng với đội ngũ nhân viên phụ trợ. Tại các khu vực đô thị tất cả các dịch vụ được tập trung ở một tòa nhà lớn duy nhất (Centro de salud) trong khi ở khu vực nông thôn được hỗ trợ bởi các chi nhánh nhỏ hơn (consultorios), thường xử lý đơn giản hơn.
Trở thành một bác sĩ ở Tây Ban Nha thông qua việc học tập và nghiên cứu y học 6 năm, sau 2 năm học đầu phải trải qua một kỳ thi quốc gia cạnh tranh gọi là MIR (Medico Interno Residente) và chương trình đào tạo 4 năm tiếp theo. Các chương trình đào tạo bao gồm các đơn vị học trình cốt lõi của y học và thực hành nói chung như nội khoa, ngoại khoa, nhi khoa, phụ khoa, chỉnh hình và tâm thần học. Các đơn vị học trình ngắn hơn và tùy chọn như tai mũi họng, khoa mắt, ED, bệnh truyền nhiễm, rheumathology hoặc những nội dung khác thêm vào của chương trình đào tạo 4 năm.
1.4 United Kingdom Điều kiện du học Mỹ ngành (Medicine) Dược là gì?
Con đường để trở thành một bác sĩ ở Anh rất chông gai.
Đầu tiên, sinh viên phải thi vào học kiến thức y khoa ở trường y trực thuộc một trường ĐH và thực hành khám, chữa bệnh ở bệnh viện. Thời gian này kéo dài sáu năm.
Tiếp theo là hai năm theo đuổi chương trình nền, nghiên cứu, thẩm tra năng lực mình ở nhiều chuyên ngành khác nhau để chọn ra một chuyên ngành mình sẽ theo đuổi. Mọi sinh viên y khoa đều phải trải qua giai đoạn này trước khi bước vào giai đoạn đào tạo chuyên ngành với thời gian 3-6 năm tùy chuyên ngành.
Ở Vương quốc Anh, theo chương trình Hiện đại hoá Nghề nghiệp y tế hiện nay, thầy thuốc GP tốt nghiệp từ năm 2005 trở đi phải làm tối thiểu là 5 năm đào tạo sau đại học.
Trong chương trình đào tạo GP, các học viên y tế phải hoàn thành một loạt các đánh giá để được hành nghề độc lập như một GP. Có một bài thi dựa trên tri thức với các câu hỏi trắc nghiệm kiến thức được gọi là các ứng dụng (AKT). Việc kiểm tra thực tế có dạng của một "phẫu thuật mô phỏng", trong đó các bác sĩ được trình bày 13 trường hợp lâm sàng và việc đánh giá được thực hiện qua thu thập dữ liệu, kỹ năng giao tiếp và quản lý lâm sàng. Ngoài ra Clinical Skills Assessment (CSA) được tổ chức vào khoảng ba hoặc bốn lần trong suốt cả năm và diễn ra tại trụ sở của Đại học Royal College (RCGP), tại London. Cuối cùng trong suốt cả năm các bác sĩ phải hoàn thành một danh mục thư điện tử được tạo thành từ các cuộc thảo luận trường hợp trên, phê bình của các tham vấn được ghi hình và các mục phản chiếu vào một "nhật ký học tập".
GPs ở Vương quốc Anh có thể hoạt động tại các trung tâm y tế cộng đồng. GP làm phẫu thuật là miễn phí trong tất cả các nước của Vương quốc Anh, nhưng chi phí cho toa thuốc thì khác nhau. Wales, Scotland và Bắc Ireland đã bãi bỏ tất cả các chi phí.
Một người tự làm chủ GP toàn thời gian, chẳng hạn như một GMS hay PMS, hiện nay có thể được hưởng một phần lợi nhuận khoảng £ 95.900 trước thuế, trong khi một bác sĩ làm việc cho một CCG có thể kiếm được một mức lương trong khoảng £ 54.863 đến £ 82.789. Điều này có thể tương đương với một mức lương giờ của khoảng 40 £ một giờ cho một đối tác GP.
1.5 Hy Lạp
Thực hành nói chung đã được thành lập như là một chuyên khoa ở Hy Lạp năm 1986. Để hội đủ điều kiện như là một General Practitioner (γενικός ιατρός, genikos Iatros) các bác sĩ ở Hy Lạp được yêu cầu phải hoàn thành bốn năm đào tạo nghề sau khi học y tế, trong đó có ba năm và hai tháng trong một bệnh viện. Các học viên ở Hy Lạp có thể làm việc như các chuyên gia tư nhân hoặc cho các dịch vụ chăm sóc sức khỏe quốc gia, ESY (Εθνικό Σύστημα Υγείας, ΕΣΥ).
1.6 Ukraina
Hệ thống giáo dục đại học trong lĩnh vực Y khoa ở Ukraina có lịch sử phát triển lâu đời và giàu truyền thống.  
Các ngành nổi trội:
- Bác sỹ Đa Khoa (thời gian đào tạo 06 năm)
- Bác sỹ Răng – Hàm – Mặt (thời gian đào tạo 06 năm)
- Nha Khoa Phẫu Thuật  (thời gian đào tạo 05 năm)
- Dược (thời gian đào tạo 05 năm) 
Học phí - chi phí tham khảo:
-  Dự bị tiếng Nga: 1800 - 2500 USD
-  Ngành Y: 4000 - 4800 USD/năm (hệ tiếng Anh), 3000 – 4000 USD/ năm (hệ tiếng Nga)     
-  Ký túc xá: 500 - 1000 USD/năm
-  Tiền ăn: 2000 - 2500 USD/năm
-  Bảo hiểm: 100 – 200 USD
Bắc Mỹ
2.1 Hoa Kỳ
Như ở Mỹ và Canada, đại đa số các trường y khoa đều có chương trình bốn năm để thành bác sĩ đa khoa (Medical Doctor). Tuy nhiên, sinh viên muốn vào thì phải trúng tuyển kỳ thi MCAT (Medical Colleges Admission test) và một bài khảo sát để biết ước muốn sinh viên về nghề y và cuối cùng là trải qua kỳ phỏng vấn của hiệu trưởng trường. Mục tiêu là để tìm kiếm và xác lập y đức cho được một bác sĩ tương lai ngay từ đầu vào. Chương trình MCAT giống chương trình học ĐH khoa học tự nhiên và khoa học cơ bản ở nước ta cộng với kiến thức y khoa cơ bản. Do đó nó không giống như thi ở ta, ở ta thi toán, hóa, sinh thì gần giống như thi cuối khóa THPT, điều này chỉ có thể áp dụng cho chương trình sáu năm ĐH.
Như ở Mỹ, sau bốn năm học cử nhân khoa học, sinh viên phải có điểm trung bình theo yêu cầu thì mới đủ điều kiện nộp đơn thi vào trường y khoa. Nếu đậu thì sinh viên học thêm bốn năm y khoa, hai năm lấy bằng USMLE-1 (United State Medical Lisence Examination) và hai năm lấy bằng USMLE-2 và trở thành bác sĩ đa khoa - M.D), học tiếp tục vào nội trú (Recidency - đây là chương trình bắt buộc ai cũng phải học, dù chỉ muốn làm bác sĩ tổng quát, bác sĩ gia đình hay giải phẫu). Nhưng nếu học đa khoa, nội khoa thì dễ hơn khoa phẫu thuật hay nhãn khoa... Thời gian học chuyên khoa thì tùy vào chuyên ngành chọn, thường là ba năm (nội khoa) hoặc 5-7 năm (phẫu thuật, chỉnh hình…). Trong thời gian học chuyên khoa thì phải thi lấy bằng USMLE-3. Học chuyên khoa nhưng người học được trả lương, nhiều nơi còn có thêm tiền ăn, sách vở, kinh phí đi tham dự các hội nghị.
Sau khi lấy được USMLE-3, bác sĩ có thể khám bệnh, tham gia thủ thuật! Khi đã trở thành bác sĩ hành nghề, họ được quản lý bởi hiệp hội y-sĩ đoàn. Đây là hiệp hội tư nhân độc lập và quản lý về ngành nghề, luật pháp hành nghề, kể cả luật y đức.
Đào tạo GP - Để trở thành một MD nói chung, sinh viên phải hoàn thành chương trình 4 năm đại học, một chương trình y tế 4 năm, và một chương trình residency 1- 2 năm.
Chương trình 4 năm đại học Pre-med bao gồm các khóa học về: Giải phẫu học, sinh học, hóa học (hữu cơ và vô cơ), toán học, vật lý và sinh lý học. Học sinh cũng học khoa học xã hội và nhân văn (ví dụ, xã hội học, tâm lý học, nhân chủng học, ngoại ngữ, văn học).
Học sinh phải là người quan tâm đến chuyên đề chăm sóc sức khỏe, thường xuyên tình nguyện làm việc tại các bệnh viện địa phương trong khi họ đang làm việc trên văn bằng đại học của họ (ví dụ, Cử nhân Khoa học). Một số sinh viên đạt được bằng cấp cao (ví dụ, thạc sĩ) trước khi vào trường y.
Xét tuyển vào trường y tế là rất cạnh tranh. Ứng viên phải nộp bảng điểm trường học, thư giới thiệu, và một bài luận tuyển sinh. Họ cũng phải có những thử nghiệm Medical College Admission (MCAT) và phỏng vấn với ban tuyển sinh. Ngoài hồ sơ học sinh học tập, các phẩm chất lãnh đạo, và việc tham gia vào các hoạt động ngoại khóa (ví dụ, các tổ chức cộng đồng, các câu lạc bộ trường học, công việc tình nguyện) cũng được xem xét.
Trong chương trình học y tế 4 năm của trường y khoa, thì 2 năm đầu tiên, sinh viên tập trung vào các khóa học sau đây: Cơ thể học; Hóa sinh; Luật liên quan đến y học; Y đức; Vi sinh vật; Bệnh học; Dược học; Sinh lý học; Tâm lý học
Sinh viên Y cũng tìm hiểu làm thế nào để có một lịch sử y tế của bệnh nhân và làm thế nào để thực hiện một cuộc kiểm tra thể chất và xét nghiệm chẩn đoán.
Trong 2 năm cuối của trường y khoa, sinh viên làm việc dưới sự giám sát của bác sĩ được cấp phép tại các bệnh viện và phòng khám. sinh viên y năm thứ ba và thứ tư tìm hiểu làm thế nào để cung cấp chăm sóc y tế toàn diện. Việc đào tạo của họ bao gồm các phép quay vòng ở các khu vực khác nhau của y học lâm sàng (ví dụ, nội khoa, sản phụ khoa, nhi khoa, tâm thần, giải phẫu…).
Sau khi tốt nghiệp từ một trường y tế được công nhận, các bác sĩ với mức độ là một Bác sĩ Y khoa (MD) lại nhập vào một chương trình đào tạo y khoa sau đại học được gọi là residency. Residency liên quan đến việc đào tạo trong quá trình làm việc, thường là trong một bệnh viện hoặc phòng khám. Residency cho một học viên nói chung là khoảng 2 năm.
Sau khi hoàn thành residency của mình, các bác sĩ đa khoa phải có và vượt qua một kỳ thi cấp giấy phép. Mỗi tiểu bang, cũng như District of Columbia và tất cả lãnh thổ Mỹ, đòi hỏi bác sĩ để được cấp phép.
Các bác sĩ thường chuyên về y học gia đình hoặc nội khoa. Sau khi hoàn thành thêm 3 năm đào tạo và vượt qua một bài thi viết thành công, các bác sĩ gia đình có thể được xác nhận của Ban y học gia đình và nội tiết của Mỹ (ABFM) hoặc có thể được xác nhận của Ban nội khoa Mỹ (AB of Internal Medicine).
Các bác sĩ gia đình được đào tạo đặc biệt để chẩn đoán và điều trị trong mọi điều kiện. Đào tạo của họ tập trung vào việc chăm sóc sức khỏe toàn diện cho cả gia đình và bao gồm nhi khoa, nội khoa, sản khoa và phụ khoa, bệnh tâm thần, lão khoa, y học dự phòng, và khoa học hành vi. Nội khoa chuyên điều trị y tế của người lớn. Bác sĩ gia đình và bác sĩ nội tiết chuyển bệnh nhân đến các chuyên khoa khi thích hợp.
Để duy trì chứng nhận của hội đồng quản trị, các bác sĩ gia đình và bác sĩ nội tiết thường xuyên phải tham gia chương trình đào tạo liên tục (CME) (ví dụ, trung bình 50 giờ mỗi năm) và phải vượt qua một bài thi viết trong chuyên môn của họ. Ban đặc cách cũng xem xét về trình độ của bác sĩ trong một số lĩnh vực, bao gồm, tính chuyên nghiệp, chuyên môn y tế, hiệu năng thực hành, tự đánh giá, và học tập suốt đời.
Các bác sĩ gia đình và bác sĩ nội tiết có thể được đào tạo thêm và vượt qua kỳ kiểm tra bổ sung để trở thành chuyên gia (subspecialize) trong một số lĩnh vực như y học lão khoa, thuốc giảm đau, thuốc ngủ, và y học thể thao, lĩnh vực nội khoa gồm dị ứng và miễn dịch, tim mạch, nội tiết, tiêu hóa, huyết học, bệnh truyền nhiễm, thận học, khoa khoa ung thư, phổi, và cơ xương khớp.
2.2 Canada
Trường Cao đẳng thực hành chung của Canada được thành lập vào năm 1954 nhưng năm 1967 đổi tên thành Trường Cao đẳng Bác sĩ gia đình của Canada (CFPC).
3. Châu Đại Dương
3.1 Úc
Ở Úc chương trình đào tạo bác sĩ cấp đại học thường theo hai mô hình chính.
Mô hình thứ nhất có thể tạm gọi là “mô hình cử nhân”; theo đó, các học sinh tốt nghiệp trung học phổ thông xuất sắc được tuyển chọn qua kì thi có tên là UMAT (Undergraduate Medicine and Health Sciences Admission Test) và phỏng vấn cá nhân. “Xuất sắc” ở đây có nghĩa là điểm tốt nghiệm trung học phổ thông phải ở mức 99-100%. Sinh viên được tuyển thường theo học 5-6 năm (tuỳ trường) và tốt nghiệp với bằng cử nhân y khoa và cử nhân phẫu thuật (MBBS). Nhưng bắt đầu từ 2011, một số trường y của Úc đã theo xu hướng chung trên thế giới và thay đổi tên văn bằng MBBS thành M.D (tức Doctor of Medicine). 
Mô hình thứ hai là mô hình sau đại học, và gần đây (từ 2011) được nhiều trường y ở Úc ưa chuộng. Theo mô hình này, các thí sinh đã tốt nghiệp cử nhân với hạng xuất sắc muốn theo học y khoa sẽ được tuyển chọn qua một kì thi GAMSAT (Graduate Australian Medical Schools Admission Test) và phỏng vấn cá nhân. Với mô hình này, sinh viên theo học y khoa 4 năm, và cũng tốt nghiệp với văn bằng M.D. Có thể nói rằng mô hình sau đại học rất tương đương với mô hình đào tạo y khoa ở Mĩ. 
Chương trình huấn luyện cấp cử nhân (MBBS hay MD) thường được cơ cấu thành 3 giai đoạn. Giai đoạn 1 là chương trình học cơ bản (7-8 course), như quá trình phát triển của một cá nhân, lão hoá, môi trường, xã hội, và y đức. Giai đoạn 2 là học tiền lâm sàng. Giai đoạn 3 là tập trung học về lâm sàng, nhưng vẫn học khá nhiều môn về khoa học cơ bản và khoa học xã hội. Ba giai đoạn học kéo dài khoảng 5-6 năm. 
Sau khi tốt nghiệp M.D (hay MBBS) các bác sĩ còn phải qua hai giai đoạn huấn luyện trước khi hành nghề độc lập. Tất cả các sinh viên tốt nghiệp y khoa phải qua ít nhất một năm làm việc dưới sự hướng dẫn và giám thị của của một bác sĩ có thâm niên cao. Giai đoạn này được gọi là internship (thực tập), và thường xoay quanh các khoa cấp cứu, nội khoa tổng quát, và ngoại khoa. Sau khi hoàn tất chương trình internship, trên lí thuyết, bác sĩ có thể đăng kí với Hội đồng Y khoa (Medical Board) của bang, và có thể hành nghề độc lập. Nhưng trong thực tế thì hầu hết bác sĩ sau giai đoạn internship phải qua một giai đoạn huấn luyện nội trú (gọi là resident) thường kéo dài 2 năm (nhưng cũng có khi 3 năm) trước khi trở thành độc lập. Giai đoạn này có thể xem như là sau đại học, và cũng là thời gian mà bác sĩ quyết định nên theo đuổi sự nghiệp chuyên khoa hay hành nghề bác sĩ đa khoa. 
Ở Úc, đào tạo chuyên khoa thường do các trường college quản lí. Mỗi chuyên khoa có một college (không thuộc đại học). Ở Úc có hơn 10 college chuyên khoa. Thời gian huấn luyện để thành bác sĩ chuyên khoa rất khác nhau giữa các chuyên ngành, nhưng thường là 3-6 năm. Trong thời gian theo học chuyên khoa, bác sĩ có danh xưng là registrar. Sau khi đã hoàn tất chương trình huấn luyện chuyên khoa của các college, bác sĩ registrar được trao chức danh fellow, và bây giờ họ đã trở thành bác sĩ chuyên khoa (specialist). Bác sĩ chuyên khoa có thể hành nghề tư, hoặc trong bệnh viện với vai trò consultant (cố vấn). 
Do đó, tính từ lúc đào tạo cấp cử nhân đến lúc hành nghề độc lập như là một bác sĩ đa khoa, một cá nhân phải qua gần 9 năm học và huấn luyện. Để trở thành bác sĩ chuyên khoa, thời gian học và huấn luyện có thể dao động từ 12 đến 15 năm. Đó là một thời gian khá dài so với các ngành nghề khác, nhưng dĩ nhiên y khoa vì liên quan đến con người, nên không có sự nhân nhượng về chất lượng và thời gian đào tạo. Hiện nay, một số chuyên gia về giáo dục y khoa đang kêu gọi kéo dài thời gian đào tạo bác sĩ đa khoa để đáp ứng nhu cầu sức khoẻ trong thế kỉ 21. Bác sĩ đa khoa trong thế kỉ 21 không chỉ có kĩ năng tốt về lâm sàng, mà còn phải có kĩ năng quản lí các bệnh mãn tính và phòng bệnh từ cơ sở.
3.2 New Zealand
Tại New Zealand, hầu hết các bác sĩ làm việc tại các bệnh viện và trung tâm y tế thường là một phần của một Tổ chức Y tế Tiểu học (PHO). Đây là những tài trợ ở một mức độ dân số, dựa trên các đặc điểm của dân số ghi danh của một thực tế (gọi tắt là kinh phí định suất cơ bản). Phí cho dịch vụ sắp xếp vẫn còn tồn tại với các nhà tài trợ khác như tai nạn bồi thường Corporation (ACC) và Bộ Phát triển Xã hội (MSD), cũng như nhận được đồng tiền từ bệnh nhân đầu-up kinh phí định suất dựa trên.
Các bằng cấp y khoa cơ bản ở New Zealand là mức độ MBChB (Bachelor of Medicine, Cử nhân phẫu thuật), trong đó có truyền thống đã đạt được sau khi hoàn thành một khóa học năm hoặc sáu năm đại học. Ở NZ học viên mới tốt nghiệp phải hoàn thành việc GPEP (Chương trình giáo dục thực hành chung) Các giai đoạn I và II để được cấp học bổng danh hiệu bác sĩ đa khoa cao đẳng của Hoàng gia New Zealand (FRNZCGP), trong đó bao gồm việc đánh giá PRIMEX và tiếp tục CME và Peer nhóm học buổi theo chỉ dẫn của RNZCGP. Những người nắm giữ các giải thưởng của FRNZCGP có thể xin được công nhận chuyên gia với Hội đồng y tế New Zealand (MCNZ), sau đó họ được coi là chuyên gia chung trong Thực hành bởi Hội đồng và cộng đồng. Năm 2009, Chính phủ NZ tăng số lượng các địa điểm có sẵn trên các chương trình nhà nước tài trợ cho đào tạo GP.